✅ Trong khiếp Di Giáo, Đức Phật có dạy: "Tri túc bỏ ra nhơn mặc dù ngọa địa thượng du vi an lạc. Bất tri túc trả thân xử thiên đường diệc bất xứng ý" Nghĩa là: "Người biết đủ, cho dù nằm trên đất mèo vẫn an lạc, trái lại, người lừng khừng đủ, dù ở cung trời cũng không vừa ý". Vậy ao ước được an vui, bọn họ cần yêu cầu Thiểu Dục cùng Tri Túc.

10 ĐIỀU TÂM NIỆM CỦA ĐỨC PHẬT GIÚP con NGƯỜI THẤU HIỂU QUY LUẬT TỰ NHIÊN - PHẦN 2

Điều 6: Điều lắp thêm sáu vào “Mười Điều trọng tâm Niệm” dạy dỗ rằng: “Giao tiếp thì đừng cầu lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa. Hãy lấy kẻ bội bạc làm tín đồ giúp đỡ”. Tại sao vậy? bởi vì những mọt lợi, dù nhỏ tuổi dù lớn, trên núm gian, cũng phần đa là những phương châm tranh giành, chỉ chiếm đoạt của từng nào người. Fan đời thường không lo ngại dùng đủ phần đa thủ đoạn, để tranh danh chiếm lợi, cho nên bỏ mặc đạo nghĩa, luân lý, tình thương, quan tiền hệ. Bé người sẵn sàng thượng đội hạ đạp, giày xéo mọi bạn chung quanh, chỉ do chút danh lợi nhỏ dại nhoi. Danh lợi ở đời ví tựa như những miếng mồi câu cá. Cá nhỏ dại tới nạp năng lượng miếng mồi ngay tức thì bị cá mập đớp gọn! Cá mập đớp cá nhỏ xong, thì bị lưới lên ghe ngay tức thì! Có người chán danh lợi thế gian, hoặc không đủ khả năng tranh đua, kiếm sống bên cạnh đời, bèn đi tìm kiếm danh lợi trong chốn thiền môn! Thiệt là tội nghiệp! Trong kinh A Hàm, Đức Phật tất cả dạy: “Khi cho tới ngã bố đường, trường hợp thấy cái cây đầy trái chín mọng, không có ai hái ăn, thì cần hiểu rằng chính là trái độc“. Nghĩa là ngơi nghỉ đời không có mối lợi lớn nhỏ nào dành sẵn cho bạn hưởng, hay bạn khác lấy dâng tặng ngay mình, mà không tồn tại cái bẫy rập độc hại bên trong, mặt dưới, hay phía sau, chờ đón người tham lam, mê muội, thiếu thốn suy nghĩ. Bạn đời thường thả nhỏ tép để bắt nhỏ tôm. Fan nào tham lợi lớn, ham mê lời nhiều, thường tuyệt bị lợi dụng, bị sập bả một bí quyết dễ dàng, ví như cá thường hay cắm câu vậy. Cũng như những người không nỗ lực tu trung ương dưỡng tánh, không chịu học gọi Chánh Pháp, ko làm tác dụng gì cho việc đó sanh, mang đến đạo pháp, chỉ tham danh lợi, mê say sự sung sướng, thì quả báo, nghiệp báo tới lập tức sau đó.

Bạn đang xem: Mười điều tâm niệm của phật

*

trong phạm vi gia đình, ví như vợ ông xã con cái giao tiếp với nhau mỗi ngày mà không biết yêu mến nhau, ngần ngừ nghĩ mang lại nhau, ko biết hy sinh cho nhau, người nào cũng chỉ nghĩ về đến quyền lợi và nghĩa vụ riêng mình, chỉ nghĩ tới việc sung sướng bạn dạng thân, thì còn điều gì khác là đạo nghĩa vợ chồng, còn gì là tình thân phụ con, còn gì khác là chủng loại tử tình thâm, còn gì khác gọi là niềm hạnh phúc gia đình? vào phạm vi làng mạc hội, trong những khi giao thiệp xúc tiếp hằng ngày, tín đồ nào chỉ suy nghĩ đến, chỉ mong cầu lợi mình, bất chấp hại người, người đó làm sao sống hòa thuận, lặng ổn, niềm vui với những người chung quanh? bạn quá ích kỷ như vậy làm thế nào kết chúng ta được cùng với ai, làm thế nào sống cuộc sống hạnh phúc? hạnh phúc thực sự chỉ gồm với những người biết hai chữ “hy sinh” nhưng mà thôi. Vào cuộc đời, những kẻ ích kỷ, tệ bạc, chỉ biết lợi mình, bỏ mặc hại người, chẳng đề cập nhân tình, chẳng màng đạo nghĩa, nhiều ngần ngừ bao nhiêu mà lại kể đến xiết. Cơ mà chính những người dân như vậy lại là kẻ giúp sức người biết tu vai trung phong dưỡng tánh, để rèn luyện chổ chính giữa tánh của mình. Có gặp mặt những kẻ vô ơn như vậy mà trọng điểm trí của bọn họ vẫn như như, bất động, bình tĩnh, thản nhiên, new biết được lao động tu tập của chính bản thân mình đến đâu. Nếu toàn bộ mọi fan đều tốt, mọi hiền thiện, những biết đạo nghĩa, thì họ đâu biết trung ương mình ra sao? bởi vậy cho nên, tín đồ nào thực sự ước ao phát trọng tâm tu học, thì ngay cuộc sống này, tức thì cõi ta bà ngũ trược ác vắt này, chính là trường tu xuất sắc nhứt vậy, không cần thiết phải đợi vãng sinh tây phương cực lạc bắt đầu chịu ban đầu tu. Tại sao vậy? chính vì cõi tây phương rất lạc, như Đức Phật ưa thích Ca Mâu Ni dạy trong ghê A Di Đà, là chỗ chỉ toàn bậc thánh nhơn, chư thượng thiện nhơn câu hội, đâu cần được tu làm cái gi nữa, đâu có chỗ chứa đựng hạng phàm phu không chịu tu!

*

Điều 7: Điều máy bảy trong “Mười Điều vai trung phong Niệm” dạy dỗ rằng:”Với tín đồ thì chớ mong toàn bộ thuận theo ý mình, vày được thuận tự động thì lòng vớ kiêu căng. Hãy lấy fan chống đối làm chỗ giao du“. Tại sao vậy? cũng chính vì sách tất cả câu “năm fan mười ý”, đâu ai có chủ kiến giống ai, mọi cá nhân thường gồm ít nhứt hai chủ kiến trong cùng một vấn đề, ni vầy mai khác, thì làm sao bắt buộc tín đồ khác yêu cầu thuận theo ý mình? nguyên nhân mình lại không thuận theo ý bạn khác? Con fan vì sự núm chấp, chấp chặt như thế cho nên phiền não cùng khổ đau dài dài! vào gia đình, nếu người chồng hay người vk cố chấp, bảo thủ ý kiến của riêng mình, thì làm sao mái ấm gia đình đó có niềm hạnh phúc được? loại gì của chính bản thân mình cũng đúng, cũng hay, cũng nhứt cả, thì làm thế nào chịu nghe chủ ý của bạn khác? bố mẹ và con cái thuộc hai cầm hệ khác nhau, thì tức nhiên ý kiến, suy nghĩ, trả cảnh, môi trường thiên nhiên sinh hoạt, toàn bộ đều khác nhau, bắt buộc khai trừ nhau, cho nên vì thế phải tùy thuận nhau mà sống, mới giành được hạnh phúc trong gia đình. Vào thập đại nguyện của ý trung nhân Tát Phổ Hiền, điều lắp thêm chín dạy: “Hằng thuận bọn chúng sanh”, chính là nghĩa đó vậy. Tuy nhiên, tùy thuận bọn chúng sanh không có nghĩa là một bạn trong mái ấm gia đình có lòng tham lam, xúi giục cả mái ấm gia đình tham lam theo, mặc kệ thủ đoạn, lợi mình sợ hãi người! vào phạm vi xuất cụ gian, người tu theo pháp môn này chê bai pháp môn không giống cũng những không đúng. Vì sao vậy? chính vì đạo Phật có tương đối nhiều pháp môn tương ứng, thích hợp hợp, tùy thuộc vào căn cơ, trình độ, hoàn cảnh, sở thích của mỗi người, nhằm mọi tín đồ đều rất có thể tu tập được. Bọn họ không yêu cầu nghĩ mọi tín đồ phải tu như mình, hành như mình, new là đúng. Ý nghĩ như vậy, tứ tưởng bởi vậy chỉ làm cho cho họ càng càng ngày càng trở đề xuất kiêu căng, phách lối, ngạo mạn, chê người, coi thường đời. Trái lại, chúng ta nên giao tế với những người chống đối, trái ý, để luôn luôn luôn suy xét, hoàn chỉnh ý kiến của mình, gửi hóa chổ chính giữa tánh của mình, để giao lưu và học hỏi thêm chiếc hay cái tốt của họ. Dựa vào có những người dân nghịch ý, phòng đối như vậy bọn họ bớt lòng kiêu căng. Ví như mẫu xe tất cả máy móc nhằm chạy, cũng cần phải có cái win mới bổ ích vậy. Nếu không tồn tại cái thắng, chắc chắn rằng có ngày cũng lọt xuống hố nhưng thôi.

Xem thêm: Những Bài Hát Hay Nhất Của Maroon 5 Các Bài Hát Hay Nhất Của Maroon 5

Điều 8:Điều sản phẩm tám vào “Mười Điều tâm Niệm” dạy dỗ rằng: “Thi ân đừng ước đền đáp, vị cầu đền đáp là thi ân có ý mưu đồ. Hãy coi thi ân như song dép bỏ“. Tại sao vậy? chính vì chúng ta thi ân, có tác dụng ơn do lòng tốt, chứ không hẳn vì mong muốn được cám ơn, nhớ ơn hay thường ơn. Làm ơn mà ước ao được cám ơn, mong muốn được ghi nhớ ơn, tức thị con tín đồ còn bạn dạng ngã, còn vì nổi tiếng mới chịu đựng làm. Có tác dụng ơn mà ước ao được thường ơn, tức thị con tín đồ còn bản ngã, còn vị lợi lộc bắt đầu chịu làm. Có tác dụng ơn do đó chẳng gồm phước báu gì, chẳng được tín đồ khác có ơn, mà còn chuốc lấy oán thù hờn, thù ghét, chuốc rước ưu phiền, bực tức, khi chạm mặt mặt kẻ vô ơn, bội nghĩa nghĩa. Có tác dụng ơn như vậy ví dụ là gồm mưu đồ, làm cho ơn thì ít, mà ao ước được đền rồng ơn gấp bội phần. Chẳng hạn như khi tới phúng điếu, hỗ trợ tang quyến fan khác chẳng bao nhiêu, lại ước ao được “trả công bội hậu” sinh sống nước thiên đàng, thì quả là tham lam vượt xá. Trong tởm Kim Cang, Đức Phật bao gồm dạy: “Thi ân, bố thí bất trụ tướng, phước đức bất khả tư lượng“. Nghĩa là bọn họ làm ơn bố thí, nhưng lại không chấp bản thân là người ban ơn làm phước, không thấy có bạn thọ nhận câu hỏi phước mình làm, ko nhớ mình có tác dụng phước giúp đỡ điều gì, không tính mình hỗ trợ bao nhiêu người. Được như vậy, chúng ta sẽ ăn ngon ngủ yên, trung khu trí không không an tâm vì hồ hết chuyện phước đã làm, vì gặp những bạn vô ơn, ko tiếc nuối phần đa vật sẽ đem cho, không hối hận đã giúp sức lầm người. Làm cho ơn tức là làm phước, chế tạo phước bòn phước, cứu vớt đời góp người, khi đề xuất thiết, dịp hoạn nạn, chỉ vì lòng tốt, vì chưng tâm lượng trường đoản cú bi, vì hy vọng chuyển hóa vai trung phong tánh của bao gồm mình, thì bởi thế mới rất có thể làm ơn được bền dài, giúp được không ít người, nhiều lần và phước báu vô lượng vô biên, cấp thiết nghĩ bàn. Sách tất cả câu: “Thi ân bất cầu báo đáp”, đó là nghĩa đó vậy. Hàng phục được trung ương ý, gửi hóa được tánh tình như vậy, chúng ta mới có thể phát nguyện độ toàn bộ chúng sanh, cơ mà không thấy tất cả chúng sanh làm sao được độ. Vì thế Đức Phật dạy dỗ hãy coi thi ân như song dép bỏ, làm cho ơn có tác dụng phước kết thúc rồi thì quên tức thì đi, bỏ lỡ liền, đừng ghi nhớ trong tâm địa thức bỏ thêm phần nặng nề. Được như vậy, bọn họ mau tiến đến chỗ giác ngộ cùng giải thoát.

*

Điều 9:Điều trang bị chín vào “Mười Điều trung tâm Niệm” dạy dỗ rằng: “Thấy lợi chớ nhúng vào, bởi vì nhúng vào thì đắm đuối mê đề xuất động. Hãy rước sự xả lợi làm cho vinh hoa“. Vì sao vậy? chính vì lợi lộc trên đời thường vày tranh đấu, giành giựt, bon chen, mặc kệ mọi thủ đoạn, bỏ mặc nhơn nghĩa, mặc kệ đạo lý, mới bao gồm được. Lợi lộc không từ trên trời rơi xuống, ko ở dưới khu đất trồi lên. Lúc thấy hữu ích lộc, cả khối bạn nhào vô, chuẩn bị sẵn sàng chà đạp, gạt gẫm, một số loại trừ, giết mổ hại lẫn nhau để chiếm phần đoạt cho bằng được. Nhiều lúc lợi lộc quá rộng lao, có thể khiến cho con người đánh mất lương tri, sẵn sàng giao dịch thanh toán người thân lẫn kẻ thù, chỉ nhằm đoạt được kim chỉ nam mà thôi. Ví dụ như một thái tử âm mưu sát hại phụ hoàng để chiếm ngai vàng, con cháu giết hại cha mẹ để đoạt gia tài, đồng đội cáo gian nhằm hại nhau, chỉ chiếm đoạt tài sản, vk con bạn khác. Con tín đồ vì si mê lợi lộc vì vậy chuyện gì rồi cũng dám làm, coi lợi lộc như vinh hoa phú quí rất cần được có trên thay gian, để ngẩng mặt quan sát đời cho tất cả oai phong ngon lành. Bởi vì thế vai trung phong si mê bắt buộc động, sai khiến cho con người làm tất cả mọi chuyện để thỏa mãn nhu cầu lòng tham lam của mình. Con bạn khi thấy lợi lộc lập tức nhúng tay vào, cơ mà chẳng cần phải biết hậu quả ra sao? Đó đó là tâm si mê vậy. Những sòng tệ bạc được xuất hiện khắp nơi, chính là những cái bẩy đẩy đà nuốt tiền của không ít người nhẹ dạ say đắm vui tham tiền, hình như ai cũng biết vậy, nhưng người nào thì cũng vẫn nuôi mong muốn là mối lợi to mập ở những sòng bội bạc đó, biết đâu suôn sẻ đến với mình, cho nên mạnh mẽ nhào vô lãnh đủ. Có khá nhiều người tán gia bại sản, nợ nần tứ tung, tuy vậy vẫn không chừa, vẫn không do dự sợ! Tục ngữ tất cả câu: “Cờ tệ bạc là bác bỏ thằng bần. Cửa ngõ nhà phân phối hết nợ nần tứ tung”. Có cửa bên để cung cấp trả nợ là còn có phước đó! tín đồ nào ao ước tu trung tâm dưỡng tánh thì phải xả vứt tâm tham lợi, tâm si mê, phải ghi nhận sống cuộc đời thiểu dục tri túc, ít mong muốn và biết cố gắng nào là đủ, tâm mới được coi thường an, thơi thới, vơi nhàng, cuộc sống thường ngày mới được an lạc, cuộc đời mới được hạnh phúc.Trong gớm Di Giáo, Đức Phật bao gồm dạy: Tri túc đưa ra nhơn tuy ngọa địa thượng du vi an lạc. Bất tri túc mang thân xử thiên mặt đường diệc bất xứng ý. Nghĩa là fan biết thế nào là đủ, ko tham lợi lộc, thấy lợi lộc ko nhúng tay vào, tuy nằm trên đất tuy vậy vẫn thấy an lạc hạnh phúc, an toàn vui vẻ. Chỉ việc “biết” đủ, thì sẽ quá đủ rồi. Trái lại, tín đồ nào không “biết”, thì không khi nào thấy đủ, tấm thân mặc dù được sinh hoạt trên thiên đường, tiền rừng bạc bẽo biển, phú quý sung sướng, nhưng trọng điểm ý vẫn chưa thỏa mãn, nỗ lực kiếm đến thiệt là các tiền vẫn chưa chịu thôi, chưa chịu đựng ngưng, chưa chịu đựng an hưởng trọn tuổi già gần đất xa trời. Sách cũng đều có câu: Tri túc luôn tiện túc đãi túc hà thời túc. Tri lỏng lẻo tiện thanh nhàn đãi từ từ hà thời nhàn. tức là “biết” rứa nào là đủ, ngay tức thì được không thiếu thốn ngay lập tức, không nhất thiết phải đợi đến lúc bao gồm thiệt các tiền new thấy đủ. Bao nhiêu mới điện thoại tư vấn là nhiều đối với người chần chừ đủ? “Biết” ráng nào là nhàn, ngay lập tức được nhàn rỗi ngay lập tức, không cần phải đợi đến già, hay thời điểm nào hết. Nói tóm gọn là “biết” đầy đủ thì đủ, “biết” khoan thai thì nhàn. Ko “biết” thì đau khổ tấm thân vậy thôi

*

Điều 10:Điều thiết bị mười trong “Mười Điều trung tâm Niệm” dạy dỗ rằng: “Oan ức không cần biện bạch, do biện bạch là nhân ngã chưa xả. Hãy đem oan ức làm cửa ngõ đạo hạnh“. Tại sao vậy? chính vì con người kiếp trước chế tạo ít phước báo, gây các nghiệp báo, do đó kiếp này mới gặp gỡ nhiều điều oan ức. Cho nên vì thế khi chạm mặt chuyện oan ức, không nhất thiết phải than trời trách đất gì cả. Muốn cuộc sống bớt số đông điều oan ức trái ngang, con fan cần tích cực và lành mạnh tu chổ chính giữa dưỡng tánh, cần cố gắng làm phước nhiều hơn, nỗ lực tránh chớ gieo giờ oán, chớ loan truyền tin đồn, chớ vu oan giá họa, đừng làm đau buồn cho bạn khác, dù rằng đó là quân địch của mình, kẻ mình không ưa cũng vậy. Bạn nào nói xấu mình, mình bèn tìm đủ bí quyết nói xấu lại, cho vứt ghét. Tín đồ nào sợ hãi mình, mình bèn tìm đủ cách hại lại nặng trĩu hơn, mang lại đáng đời. Bạn nào không chịu đựng giúp mình, không giỏi với mình, bản thân bèn tìm đầy đủ mọi bí quyết trả thù, mang đến hả giận, thủ thỉ biêu riếu, vu oan giáng họa cáo gian, vu oan giá họa, kiện cáo tụng đình, mang đến chúng bị tiêu diệt luôn, cho cái đó mạt luôn, khỏi ngóc lên nổi. Mình nhận định rằng người ta xấu xa, người ta ác độc, người ta bất chính, tín đồ ta bất lương, tín đồ ta bất thiện, tín đồ ta bất nhơn, fan ta ác đức, bạn ta dã man, mà tôi cũng làm giống hệt như vậy, chỉ khoác danh nghĩa “trả thù”, thì mình bao gồm khác gì tín đồ ta đâu? phản ứng y chang phần đông điều fan đời tạo cho mình thực là dễ dàng dàng. Còn như nhịn được bắt đầu thực là trở ngại vô cùng. Nhịn được như vậy hội chứng tỏ họ không còn chấp bản thân nhận chịu đựng khổ đau, không thể chấp người tạo gian khổ cho mình, tức là bọn họ đã thấu rõ và hành được “giáo lý vô ngã” của đạo Phật. Trong đạo giáo vô xẻ của đạo Phật, không có cái gì là “Ta”, nên không có gì là “của Ta”. Đó đó là triết lý hùng vĩ vô cùng mà bọn họ cần nên nghiên cứu, tìm hiểu cho thấu đáo, nhằm khi gặp chuyện oan ức trên thế gian này, bọn họ vẫn giữ lại được trung khu trí bình tĩnh, thản nhiên. Được như vậy, oan ức đó là cửa ngõ tiến vào tuyến đường đạo hạnh. Fan nào có tương đối nhiều “tự ái”, thường nhận định rằng ta đó là nhứt, dòng gì của bản thân cũng đứng nhứt, mẫu gì tương quan đến mình cũng nhứt, chấp nhứt trường đoản cú chuyện khủng đến chuyện nhỏ tuổi nhặt, chẳng bao giờ chịu nghe lời khuyên, thường trông thấy lỗi lầm của bạn khác, không bao giờ cho là mình có lỗi gì cả, bất cứ chuyện gì xẩy ra cũng tìm kiếm đủ rất nhiều cách, viện đủ lý lẽ, đổ lỗi người này, đổ thừa tín đồ kia, tại vắt này, bị rứa khác, chứ không bao giờ tại mình, bởi vì mình, bởi mình mà lại chuyện không đúng trái xẩy ra cả! fan như vậy đó là người gồm “tâm chấp ngã” quá cao. Do đó người đó vẫn tồn tại luẩn quẩn trong vòng sanh tử luân hồi. Nguyên nhân vậy? cũng chính vì những bạn như vậy khôn xiết nhạy cảm, phản ứng cấp tốc lẹ, khi tiếp xúc cùng với cảnh è đời. Một khẩu ca vô tình, một chủ kiến trái nghịch, một việc làm ko vừa ý, một cử chỉ vụng về của tín đồ khác, tất cả đều rất có thể khiến cho tất cả những người như vậy nổi sân, bực tức, cực nhọc chịu, tạo gổ, phê phán, bình phẩm, chỉ trích, miệt thị, hơn thua, sống nhằm dạ, chết mang theo. Tức là vọng tâm của mình khởi lên đều đều mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, từng giây. Những người như vậy liên tiếp sống trong lòng trạng bất an, vọng động, thậm chí đau đớn nhiều thứ, những mặt chính vì kho tàng trung khu thức đựng nhóm không ít phiền não.

*

Video: không gian cảnh quan khu vui chơi công viên Thiên Đức tựa chốn Bồng Lai