Sau một thời hạn vắng bóng vào music thì vừa mới qua ca sĩ Lương Minh Trang sẽ phối kết hợp với ca sĩ N Ly đem đến cho chúng ta ca khúc Quen với Cô 1-1. MV của ca khúc là việc kết hợp đầy ngọt ngào và lắng đọng của cô cùng ck của mình. Mời chúng ta thuộc đón coi MV và lời bài bác hát.

Bạn đang xem: Lời bài hát quen với cô đơn

MV Quen cùng với cô đơn


Lời bài xích hát Quen cùng với cô đơn

Đêm buông dần dần, lẻ loi giữa con phố không ánh đènChỉ mình em đơn độc đi vềCắn thiệt chặt bờ môi nhằm giấu không còn hồ hết nỗi buồnNhững nỗi bi hùng, em không hề biết tên.Đến hiện thời, nghe đâu em cũng đã thân quen một mìnhCứ đọng như vậy, cho dù không buộc phải ai nữaCó song lần, vài cha người hỏi thấy cô đơn không?Em mỉm cười cợt, nó thành một thói quen.ĐK:Phải tập thân quen Khi phần nhiều ký ức kia cứ ùa về trong đêmĐôi lần quên, tưởng anh vẫn kề bênRồi tự nhiên nước đôi mắt cứ rớt xuống, nhức buốt tận bé timEm chỉ muốn đến ở đâu thiệt xa.Để tĩnh lặng nghe tiếng sóng vỗ, nhằm ngắm bình minh lênĐể được khóc, thả trôi vào con sóngChợt nhận biết em quá yếu đuối đuốiSao cđọng bắt buộc tiếc nuối nuối, nhằm niềm vui dần tan theo giờ cười cợt.Và bây giờ, em chừng như vẫn thân quen một mìnhVậy rồi, thì ko cần ai nữaVài ba fan hỏi em gồm cô đơn không?Mỉm cười cợt, giờ cũng thành kiến thức.Coda:Anh ơi, em nhức, anh có thấu?Bao năm bao yêu thích, ni đổ vỡ cắt sâu trong đầuTự nhiên nước đôi mắt cứ rơi mãiHôm ni anh bên ai, em đau thắt bao tối lâu năm.Một bản thân em bướcCả quảng đường nhiều năm phía trướcEm chỉ mong được niềm hạnh phúc thôi mà lại.

Xem thêm: Ông Bà Anh ( Nhạc Chuông Ông Bà Anh (Nhạc Chuông), Tải Nhạc Chuông Ông Bà Anh


Hợp âm bài bác hát Quen cùng với cô đơn

1. Đêm buông dần dần, một mình thân tuyến đường không ánh đènChỉ mình em cô solo đi vềCắn thiệt chặt bờ môi nhằm giấu không còn phần lớn nỗi buồnNhững nỗi bi thương, em không phải biết tên.2. Đến bây tiếng, chừng như em đã và đang quen một mìnhCứ đọng nhỏng vậy, dù ko buộc phải ai nữaCó đôi lần, vài tía tín đồ hỏi thấy cô đơn không?Em mỉm cười, nói thành một thói quen.ĐK:Phải tập quen lúc hầu hết ký kết ức đó cứ đọng ùa về trong đêmĐôi lần quên, tưởng anh vẫn kề bênRồi tự nhiên và thoải mái nước đôi mắt cứ đọng rớt xuống, nhức buốt tận nhỏ timEm chỉ mong mang lại nơi đâu thiệt xa.Để lặng yên nghe giờ đồng hồ sóng vỗ, nhằm ngắm rạng đông lênĐể được khóc, thả trôi vào bé sóngChợt phân biệt em thừa yếu đuối sao cứ yêu cầu tiếc nuốiĐể niềm vui dần dần chảy theo tiếng cười cợt.3. Và hiện thời, em hình như sẽ quen thuộc một mình Vậy rồi, thì không nên ai nữa Vài cha bạn hỏi em có đơn độc không Mỉm mỉm cười, giờ cũng thành thói quen thuộc. Anh ơi, em đau, anh có thấu?Bao năm bao yêu dấu, ni đổ vỡ cắt sâu vào đầu Tự nhiên nước đôi mắt cđọng rơi mãiHôm nay anh mặt ai, em nhức thắt bao tối dài. Một mình em bước cả quãng con đường dài phía trướcEm chỉ ý muốn được niềm hạnh phúc thôi mà.