Điều mà tôi luôn suy nghĩcũng là điều mà bài nói chuyện này hướng đến, đó là sự giản đơn.Và gần như, tôi gần như gọi đó là sự đơn giản trong suy nghĩ,nhưng với nghĩa tốt đẹp nhất của từ đó.Tôi đang cố để hiểu được hai điều rất đơn giản:sống ra sao và chết ra sao, chấm hết.Đó là tất cả những những gì tôi đang cố gắng làm, suốt mọi ngày.Và tôi cũng cố gắng để ăn cơm và ăn vặt,và, bạn biết đấy, và quát tháo bọn trẻ con và làm tất cả những việc bình thườngđể khiến bạn bình thường.

Bạn đang xem: Không ai biết anh ấy làm gì cho tới khi âm nhạc cất lên


Tôi đủ may mắn để sinh ra đã là một đứa trẻ rất mơ mộng.Chị gái tôi còn bận hành hạ bố mẹ,và họ còn bận hành hạ chị ấy.Tôi đủ may mắn để được bỏ rơi hoàn toàn —đó là một điều tuyệt vời, thật sự đó, tôi muốn nói các bạn biết thế.Vậy nên, tôi có thể hoàn toàn sống như nằm mơ giữa ban ngày.Và cuối cùng tôi cũng mơ được vào Đại học New York vào một thời điểm rất tốt — vào năm 1967,nơi tôi đã gặp một chàng trai, người mà đang cố gắng làm nổ tung tòa nhà khoa toán của NYU.Và lúc đó tôi viết những bài thơ khủng khiếp và đan áo len cho anh ấy.Những nhà đấu tranh cho nữ quyền ghét chúng tôi, và toàn bộ chuyện đó thật kinh khủngtừ đầu đến cuối.Nhưng tôi tiếp tục viết thơ dở tệ, và anh ấy không làm nổ tòa nhà khoa toán,nhưng ấy đi Cuba.Nhưng tôi đưa tiền cho anh ta vì tôi sinh ra ở Riverdalecho nên tôi có nhiều tiền hơn anh ta.(Tiếng cười)Và đó là một điều tốt để hỗ trợ cho, bạn biết đấy, sự khởi đầu.Nhưng, sau đó anh ta quay về, và nhiều việc xảy ra,và tôi quyết định rằng tôi ghét những gì mình viết,rằng nó thật khủng khiếp, những câu chữ ủy mị thảm hại.Và tôi quyết định là mình muốn kể,nhưng tôi vẫn muốn kể một câu chuyện,và tôi vẫn muốn kể chuyện của mình.Vậy nên tôi quyết định rằng tôi sẽ bắt đầu vẽ. Việc đó có thể khó đến đâu?Và vậy là tôi bắt đầutrở thành một người minh họa báo nhờ vào, bạn biết đấy,đơn thuần là sự ngu ngốc.


Và chúng tôi mở một studio —Tibor đã thật sự mở một studio, gọi là M & Company.Và tiền đề của M & Company là, chúng tôi không biết gì cảnhưng không sao, đằng nào chúng tôi cũng làm.Và hiển nhiên, tốt hơn là không biết gìvì nếu anh biết quá nhiều anh sẽ bị cản trở.Thế nên, khẩu hiện của studio là,không có giới hạn, không có sự sợ hãi.Và tôi — và công việc toàn thời gian của tôi, tôi gặp được công việc tuyệt nhất quả đất,đó là nằm mơ giữa ban ngày, và đưa ra những ý tưởng mơ hồmay mắn thay có đủ người ở đó —và đó là một đội, một thống nhất,không phải chỉ mình tôi đưa ra những ý tưởng điên rồ.Nhưng vấn đề chính là tôi đã ở đó là chính mình, một người mơ mộng.Và một vài việc — ý tôi là M & Company đã có một lịch sử dài,và rõ ràng chúng tôi cần kiếm tiền,thế nên chúng tôi quyết định rằng mình có thể tạo ra một chuỗi sản phẩm.Và một số chiếc đồng hồ ở kia,cố gắng để được đẹp và hài hước —có thể không phải là cố gắng, hi vọng chúng thành công —khả năng truyền tải nội dung bên trong,tháo rời những thứ bạn thường thấy, sử dụng yếu tố hài hước và bất ngờ,sự thanh lịch và tính nhân đạo trong tác phẩm là những điều thật sự quan trọng đối với chúng tôi.Đã có một thời kì cao trào mà thiết kế không bao hàm tình cảm con người.và chúng tôi muốn nói, nội dung là điều quan trọng,không phải là bao bì, không phải là vỏ bọc.Bạn thực sự phải là những nhà báo, bạn phải là nhà phát minh,bạn phải sử dụng trí tưởng tượng là chủ yếu.


Vậy nên, tin tốt là tôi có một con chóvà, dù tôi không biết mình có tin vào may mắn hay không —tôi không biết mình tin vào gì, đó là một câu hỏi phức tạp —nhưng tôi biết rằng trước khi tôi đi xa, tôi quay đuôi nó 7 lần.Vậy nên, khi nào nó trông thấy cái vali trong nhà,vì bạn biết đấy, mỗi khi ai đó đi xa,họ lại quay cái đuôi tuyệt vời của chú chó này,và nó chạy sang phòng khác.Nhưng tôi có khả năng chuyển từ làm việc cho trẻ em và —từ làm việc cho người lớn sang cho trẻ em và chuyển đi chuyển lại,vì, bạn biết đấy, tôi có thể nói tôi chưa trưởng thành,và theo một cách nào đấy, điều này đúng.Tôi không thực sự — ý tôi là, tôi có thể nói rằng tôi không hiểu —tôi không tự hào về chuyện này, nhưng tôi không hiểugần như 95% những bài nói chuyện ở hội thảo này.Nhưng tôi đã ghi lại bằng những hình vẽ tuyệt vờivà tôi có một củ hành tuyệt đẹp từ bài nói của Murray Gell-Mann.Và tôi có một trang nguệch ngoạc rất đẹp từ bài của Jonathan Woodham.Vậy đó, những thứ tốt đẹp bắt đầu từ, bạn biết đấy, sự không thấu hiểu —(Tiếng cười)— thứ mà tôi đã vẽ, và nó sẽ xuất hiện trong tác phẩm của tôi.Vậy nên, tôi mở rộng đối với khả năng mình không hiểu gìvà tìm ra điều gì đó mới.


Trong việc viết cho trẻ em, điều đó có vẻ đơn giản, và thật sự là như thế.Bạn phải thu ngắn lại một câu chuyện dài 32 trang, thường thường là thế.Và điều bạn cần làm đó là bạn phải thực sự biên tập ngắn lại những điều bạn cần nói,và hi vọng rằng bạn không nói với trẻ em như bề trênvà bạn không được nói màsau một thời gian bạn không thể chịu đựng việc đọc lại nó.Vậy nên, hy vọng tôi đang viết, bạn biết đấy,những cuốn sách tốt cho trẻ em và cho người lớn.Nhưng tranh vẽ phản ánh,tôi không nghĩ về trẻ em và về người lớn khác nhau.Tôi cố gắng dùng trí tưởng tượng tương tự, sự hài hước tương tự,và tình yêu đối với ngôn ngữ tương tự.Bạn biết đấy, tôi có rất nhiều người bạn có bề ngoài tuyệt vời.


Đây là Andrew Gatz, anh ta đi vào từ cửa và tôi nói,"Anh, ngồi xuống đây," bạn biết đấy, tôi chụp khá nhiều ảnh.Và chiếc ghế Bertoia đằng sau là chiếc ghế yêu thích của tôi.Tôi đặt vào trong tất cả những gì mình yêu quý,hy vọng một cuộc đối thoại giữa người lớn và trẻ con sẽ diễn ra trên nhiều tầng lớp,và hy vọng những sự hài hước khác nhau sẽ thể hiện ra.Những cuốn sách thực sự là những quyển nhật ký trong cuộc sống của tôi.Tôi không bao giờ — tôi không thích cốt truyện.Tôi không biết cốt truyện nghĩa là gì.Tôi không thể chịu được ý nghĩ về một cái gì đó khởi sự từ ban đầu,bạn biết đấy, bắt đầu, giữa và kết thúc, điều đó thực sự làm tôi sợ,vì cuộc sống của tôi quá ngẫu nhiên và quá lộn xộn,và tôi thích nó như thế.

Xem thêm: Những Bài Hát Của Chi Dân : Các Fan Nữ Ai Cũng Đòi Làm Vợ Tôi


Dù sao thì, lúc đó tôi đang ở, chúng tôi đang ở Venice,và đây là phòng của chúng tôi, và tôi mơmình đang mặc bộ váy xanh lục lộng lẫy này,và tôi đang nhìn ra cửa sổ,và đó thực sự là một việc tuyệt vời.Tôi đã đưa việc đó và câu chuyện này, nó là bảng chữ cáivà hy vọng sẽ tiếp tục được phát triển thêm.Chữ cái C có một số thứ khác trong đó.Tôi cũng đã may mắn được gặp người đàn ông đang ngồi trên giường,dù tôi cho anh ta có tóc ở đó và anh ta không có tóc —anh ấy có tóc nhưng, thật ra là, anh ấy đã từng có tóc.Và với anh ấy tôi đã có thể thực hiện một dự án thực sự tuyệt vời.Tôi làm cho tạp chí New Yorker, và tôi vẽ trang bìa, và sự kiện 11/9 diễn ravà đó là, bạn biết đấy, sự chấm dứt hoàn toàn và vĩnh viễn của thế giới như chúng ta nghĩ.


Rick và tôi đang trên đường tới một buổi tiệc ở khu Bronx,và một ai đó nói Bronxistan,và một ai khác nói Fareerristan,và chúng tôi nghĩ ra trang bìa cho New Yorker như thế này,lúc đó chúng tôi không biết mình làm gì,chúng tôi không cố tỏ ra hài hước, chúng tôi không cố tỏ ra —thực ra là, không phải đâu, chúng tôi cũng cố tỏ ra hài hước.Lúc đó chúng tôi hy vọng rằng mình sẽ hài hước, nhưng chúng tôi không nghĩ rằng nó sẽ trở thành trang bìa,và chúng tôi không nghĩ rằng hình ảnh đó, vào thời điểm diễn ra việc đó,sẽ trở thành một điều tuyệt vời đến thế đối với rất nhiều người.Và nó thực sự trờ thành — tôi không biết,đó là một trong những khoảnh khắc mà mọi người bật cười về chuyện đang diễn ra.Và từ, bạn biết đấy, Fattushis, tới Taxistan tới, bạn biết đấy,Fashtoonks, Botoxia, Pashimina, Khlintunesia,chúng tôi đã lấy thành phốvà pha trò với những nơi hoàn toàn lạ lẫm này, ai là — chuyện gì đang xảy ra vậy?Những người này là ai? Đây là những bộ tộc nào?Và David Remnick, người thấy cái này thực sự rất tuyệt,có một vấn đề: ông ta không thích Al Zheimer, Al Zheimers,vì ông ta nghĩ nó sẽ xúc phạm những người mắc Alzheimer.Nhưng bạn biết đấy, chúng tôi nói, "David, ai mà biết được?Họ không biết đâu."(Tiếng cười)Thế nên nó được ở lại, và điều đó, bạn biết đấy, đó là một điều tốt.Suốt cuộc đời tôi chưa bao giờ biết chuyện gì sẽ xảy ravà đó dường như là điều đẹp đẽ về cuộc sống.


Chúng tôi đã đến Mũi Cod, một nơi mà hiển nhiên đem lại rất nhiều cảm hứng,và tôi tìm được cuốn này "Những yếu tố cho phong cách" tại một buổi giảm giá,và tôi chưa từng - tôi chưa bao giờ dùng nó khi còn đi học,vì tôi còn quá bận bụi viết thơ và thi trượtvà tôi không biết, lê la cà phê.Nhưng tôi nhặt nó lên và bắt đầu đọc và nghĩ rằng, cuốn sách này thật tuyệt.Mọi người nên biết về quyển sách này.(Tiếng cười)Tôi quyết định là nó cần một số — nó cần được nâng cấp, cần một số hình minh họa.Và cơ bản là, tôi gọi cho, bạn biết đấy, tôi thuyết phục White Estate,và một tập hợp nhữngngười Do Thái Ba Lan, các gia đình thượng lưu da trắng chủ chốt, tôi nói rằngtôi muốn cải thiện cuốn sách này.Và họ đồng ý, và họ để tôi hoàn toàn tự quyết,một điều vô cùng tuyệt vời.Tôi lấy những ví dụ họ đưa ravà cơ bản là vẽ 56 bức tranh.Đây là, không biết là các bạn có đọc được không."Susan này, cô đang ở trong một mớ bòng bong."Khi bạn đang cân nhắc về ngữ pháp,một thứ vô cùng khô khan,E.B. White đã viết một cuốn sách tuyệt vời, hóm hỉnh — và thật ra là, Strunk —và khi bạn đến với những luật lệ, bạn biết đấy,có rất nhiều vấn đề về ngữ pháp — "Anh có phiền tôi hỏi một câu không?Anh có phiền một câu hỏi của tôi không?""Sẽ, có thể, nên, hay sẽ, nên, có thể."Và "sẽ" là từ của người yêu thích Coca Chanel, "nên" là của Edith Sitwell,và "có thể" là một đề tài của August Sander.Và, "Anh ấy thấy một vết ố lớn ở giữa thảm."(Tiếng cười)


Có một cách nói úp mở rất Anh quốc, một không khí ám sát - huyền bímà tôi rất thích."Tỏ ra khó hiểu một cách rõ ràng! Múa lưỡi mà chúng tôi vẫn có thể hiểu được."E.B. White đã viết lại cho chúng ta một số luật,một điều có thể khiến bạn tê liệt hoặc khiến bạn căm thù ông tamãi mãi, hoặc bạn có thể bỏ qua chúng, tôi làm thế,hoặc bạn có thể, tôi không biết, ăn một cái sandwich chăng.Khi tôi vẽ tôi bắt đầu hátvì tôi thực sự thích hát,và tôi cho rằng âm nhạc là thứ tối cao trong nghệ thuật.Thế nên, tôi đặt với một nhà soạn nhạc tuyệt vời, Nico Muhly,để viết chín bài hát, sử dụng câu chữ trong sách,và chúng tôi đã biểu diễn một buổi tối tuyệt diệu —anh ấy viết nhạc cho cả những người nghiệp dư và chuyện nghiệp.Tôi gõ chén và chơi lò xo slinkytrong phòng đọc chính của Thư viện Công cộng New York,nơi mà đáng ra bạn phải rất, rất im lặng,đó là một sự kiện tuyệt vời chưa từng thấyvà chúng tôi hy vọng sẽ thực hiện được nhiều hơn.


Ai mà biết được? Mục Chọn lọc của Thời báo New York, trang phản hồicó yêu cầu tôi phụ trách một mục, và họ nói tôi có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.Vậy là, mỗi tháng một lần suốt năm vừa rồitôi đã làm một mục gọi là Những nguyên lý của sự không chắc chắn,bạn biết đấy, tôi không biết Heisenberg là ai,nhưng tôi biết tôi có thể quảng bá nó, bạn biết mà,đó là những nguyên lý của sự không chắc chắn.Tôi sẽ đọc qua nhanh — và có thể tôi sẽ chỉnh sửa một số,vì tôi không còn nhiều thời gian — một số mục báo.Và về cơ bản, thật là buồn cườivì tôi hỏi "Tôi có bao nhiêu diện tích?"Và họ nói "Chà, cô biết đấy, đó là Internet mà."Và tôi nói "Vâng, nhưng tôi có bao nhiêu diện tích?"Và họ nói "Không có giới hạn, không có giới hạn."OK. Vậy là, bài đầu tiên tôi còn rất rụt rè, tôi sẽ bắt đầu đây."Làm sao tôi có thể nói với bạn mọi điều trong tim tôi?Không thể bắt đầu. Đủ rồi. Không. Bắt đầu với con chim dodo không may.:Và tôi nói về con dodo, nó tuyệt chủng như thế nào,và sau đó tôi nói về Spinoza."Khi con dodo cuối cùng đang chết, Spinoza đang đi tìm lời giải thích hợp lýcho mọi thứ, gọi là dòng hạnh phúc.Và ông ta trút hơi thở cuối cùng với những người thân xung quanh,và tôi cũng biết ông ta có súp gà làm cho bữa ăn cuối của mình."Tôi tình cờ biết chuyện đó.Và ông ta qua đời, và không còn Spinoza nào nữa, tuyệt chủng.


Và khi đó, chúng ta không có một Spinoza nhồi bôngnhưng chúng ta có chú chó của Pavlov nhồi bôngvà tôi tới thăm nó tại Bảo tàng Vệ sinh tại St Petersburg ở Nga.Và nó ở đó, với cái hộp điện khủng khiếp trên hôngtrong cung điện cổ lộng lẫy này."Và tôi nghĩ đó phải là một ngày rất, rất đen tốikhi đảng Bolsheviks thành lập.Có thể giữa họ có vài tiếng cười vui vẻ,nhưng Stalin là một người bị hoang tưởng, còn nặng hơn cả bố tôi."(Tiếng cười)Bạn không biết đâu."Và quyết định là tay chân cấp cao của hắn phải bị tiêu diệt."Một điều mà tôi nghĩ mình đã dựng nên, đó là một việc tốt.Và đây là một bảng, bạn biết đấy, chỉ là một cái bảng biểu nhỏ,và bảng này sẽ còn dài ra mãi mãi với tất cả những người hắn đã giết.Bắn chết, đập vỡ sọ, bạn biết rồi đấy, ném đi."Gia đình của Nabokov trốn tới Nga. Làm sao mà cậu trẻ nhà Nabokov,ngây thơ và thanh lịch ngồi trong chiếc ghế đỏ ,lật qua một cuốn sách và những cánh bướm,tưởng tượng nổi sự mất mát đến thế."Và tôi muốn kể với các bạn đây là một bản đồ.


"Gia đình mẹ tôi cũng trốn tới Nga,quá nhiều cuộc sát hại người Do Thái.Bỏ lại căn lều, rừng việt quất hoang, những con ngỗng, dòng sông Sluch,họ tới Palestine và sau đó là nước Mỹ."Và mẹ tôi vẽ tấm bản đồ Hợp chủng quốc Hoa Kỳ cho tôi,và đó là DNA của tôi, vì người mà tôi đã lớn lên cùng đókhông sử dụng số liệu thực tế vào việc gì.Dữ liệu thực tế bị cấm trong nhà tôi.Và nếu bạn thấy Texas — bạn biết đó, Texas và Californianằm dưới Canada, và Nam Carolina nằm trên Bắc Carolina,đó là ngôi nhà mà tôi đã lớn lên,thấy không?Việc tôi ở đây là một phép màu.Thực ra là, không phải, đó thực ra là một điều tuyệt vời.Nhưng khi đó bà nói rằng Tel Aviv và Lenin,đó là những thị trấn quê họ, và xin lỗi, còn lại không biết, cảm ơn.Nhưng trong ngôn ngữ của bà, xin lỗi còn lại không biết có nghĩa làxin lỗi còn lại không biết, biến đi,vì bà không hề quan tâm.(Tiếng cười)


Điều bất khả thi của tháng Hai,đó là tháng Hai thực sự là tháng tồi tệ nhất ở New Yorkvà những hình ảnh tôi biến hóa ra cho những điều tồi tệ này —thì không tệ đến thế.Tôi nhận được một bưu kiện và nó được gói trong giấy báovà có ảnh một người đàn ông trên báo và anh ta đã chết.Và tôi nói, "Tôi mong anh ta chưa chết,chỉ đang tận hưởng nằm thư giãn trong tuyết,như dưới bức tranh ghi anh ta đã chết."Và thật ra, anh ta, tôi nghĩ anh ta chết rồi dù tôi không biết,có thể anh ta chưa chết."Và người phụ nữ này đứng dựa vào tường trong đau khổ, không phải vì người đàn ông đóvà vì những tất cả những điều đáng buồn, nó xảy ra khá thường xuyên trong tháng Hai."Có niềm an ủi.Người này giận giữ vì ai đó đã rải hành khắp cầu thang,và cơ bản là — bạn biết đó, tôi đoán hành là chủ đề ở đây —và anh ta nói "Không thể không nói dối.Đây là tháng Hai và không nói dối là không thể."Và tôi dành rất nhiều thời gian tự hỏi,chúng ta nói thật đến đâu?Chúng ta đang thực sự kể câu chuyện gì?Làm thế nào để biết khi nào chúng ta là bản thân mình?Làm thế nào chúng ta thực sự biết những câu nói từ miệng mìnhlà chuyện thật, bạn biết đấy, những câu nói thật?Hay những câu nói giả dối mà ta nghĩ mình phải nói?


Tôi sẽ đi nhanh qua phần này.Một câu trích dẫn bởi Bertrand Russell,"Tất cả lao động của mọi thời đại, tất cả cống hiến, tất cả cảm hứng,tất cả sự rạng rỡ ban trưa của trí khôn nhân loạiđều sẽ biến mất.Vậy thì, bạn của tôi, nếu đúng như vậy,và điều đó là thật, chuyện này để làm gì?"Một câu hỏi phức tạp.Và bạn biết đấy, tôi nói với bạn bè mìnhvà tôi đi xem những vở kịch có các bài hát Nga —Lạy chúa tôi, bạn biết gì không?Chúng ta có thể — không, ta không có thời gian.Tôi đã ghi âm người dì của mình, tôi ghi âm bà hát một bài hát tiếng Nga từ —Anh biết đấy, chúng ta có thể bật nó một lúc thôi được không?Anh có cái đấy không?(Âm nhạc)OK. Tôi ghi âm dì tôi - bà đã từng đi bơi ở biểntất cả hằng ngày trong năm cho tới năm 85 tuổi.Và đó là một bài hát về mọi người khốn khổ như thế nào,vì, bạn biết đấy, chúng tôi đến từ Nga.(Tiếng cười)


Tôi đến thăm Kitty Carlisle Hart, và bà 96 tuổi,khi tôi đem đến cho bà một cuốn "Những yếu tố cho phong cách",bà nói bà sẽ trân trọng nó.Và tôi nói, ồ, và khi bà đang nói về Moss Hart, tôi nóibà biết đấy, khi tôi gặp ông ấy tôi đã biết ngay đó là ông ấy,và bà ấy nói, tôi biết đó là ông ta.(Tiếng cười)Vậy nên, tôi là người nên giữ quyển sách nhưng đó thực sự là một giây phút tuyệt vời.Và bà ấy đã từng có quan hệ với George Gershwin.Gershwin mất năm 38 tuổi.Ông được chôn cất tại cùng nghĩa trang với chồng tôi.Giờ tôi không muốn nói về chuyện đó.Tôi muôn nói về — lớp kem tuyệt vời trên chiếc bánh về nghĩa trang nàyđó là lăng gia đình Barricini ở gần đó.Tôi nghĩ họ Barricini nên mở một cửa hiệu ở đó và bán socola.(Tiếng cười)Và tôi muốn điều hành nó cho họ.Tôi đến thăm Louise Bourgeoise,người vẫn đang làm việc, và tôi nhìn vào bồn rửa của cô ấy,một thứ thật tuyệt vời, và đi về.Và rồi tôi chụp ảnh và vẽ một chiếc sofa bỏ bên đường.Và một người phụ nữ sống trên phố, Lolita.Và rồi tôi về nhà và uống trà.Và rồi dì Frances qua đời, trước khi qua đờibà muốn trả bánh mỳ bằng những gói đường Sweet 'n Low.(Tiếng cười)Và tôi tự hỏi để làm gì và giờ tôi biết, và tôi thấyrằng Hy Meyerowitz, cha của Rick Meyerowitz,một người bán máy giặt khô từ Bronx,đã đạt giải cuộc thi giống Charlie Chaplin nhất năm 1931.Đó chính là Hy.Và tôi nhìn vào một bát hoa quả đẹp đẽ,và tôi nhìn vào một chiếc váy tôi khâu cho bạn.Và nó viết Ich habe genug, một bài nhạc phổ thơ soạn bởi Bach,mà ban đầu tôi tưởng có nghĩa là, "tôi có đủ rồi, tôi không thể chịu thêm nữa,cho tôi nghỉ", nhưng tôi đã sai.Nó có nghĩa là "tôi có đủ" — và điều đó hoàn toàn đúng.Tôi tình cờ được sống, thế thôi. Cảm ơn.(Vỗ tay)