Cứ tưởng mẫu chuyện bạn nhà, bạn thân vừa mới rồi báo chí nói rầm rầm do vậy là sẽ đủ… Đủ làm sao được bác. Chuyện này đang là “chuyện bình thường xảy ra làm việc huyện” ấy mà.

Bạn đang xem: Chủ đề: chuyện thường ngày ở huyện


Cứ tăng là vui rồi!
Sẽ toàn chuyện vui!
Thì cứ yêu cầu từ từ

- Chú nhắc lại cụm từ này, tớ bắt đầu nhớ đó, tất cả dạo các từ này vẫn trở bắt buộc quen thuộc, được nói mỗi một khi ai đó mang đến rằng câu chuyện đang đàm luận là hết sức bình thường. Hay nguồn gốc của nhiều từ này chính là do chiếc anh bạn nhà, người thân nhỉ.

- bác bỏ nói gì, em ko hiểu.

- Thì đó, chú có công nhận vừa qua báo chí phản nghịch ánh hàng loạt chuyện ở thị trấn nọ, tỉnh tê cả nhà, cả họ có tác dụng quan; rồi tinh tuyển người nhà, người thân vào viên chức, công chức.

- Em công nhận có tương đối nhiều đằng khác.

- cố mà vừa mới đây nhất lại có chuyện ông chủ tịch một huyện ở Quảng Bình, trong một năm có mang đến 6 con, cháu được nhận vào thao tác làm việc tại các cơ quan trong huyện.

- bác tính, đề xuất người làm việc thì buộc phải nhận, thừa nhận ai chả là dấn hả bác, cái đặc trưng là tín đồ đó làm được việc.

- làm cho được việc hay là không thì tớ chưa dám khẳng định, nhưng bao gồm cái solo khiếu nề hà là ông quản trị huyện “cắt đúng theo đồng” nhiều vị trí để sửa chữa thay thế người thân vào vậy chỗ, nghe đâu không đề nghị thi tuyển, do đó là gồm vấn đề.

- nếu như đúng vậy thì mẫu chuyện “cắt phù hợp đồng” và chiếc “nhận fan nhà” cũng đề xuất có vì sao chính đáng.

- tất yếu là đề nghị “chính đáng” rồi. Thiếu gì phương pháp để nói rằng: người đang làm cho không đáp ứng được công việc; người thay thế được tuyển chọn “đúng quy trình”…Nếu cứ như thế này hỏi làm sao nhiều người tài lại “thất nghiệp”.

Xem thêm: Download nhạc lễ trao giải thưởng mp3 online, nhạc tặng quà, trao thưởng

- Rõ là có vấn đề “con ông con cháu cha” tại đây thật, dưng cũng đừng nên chỉ có nghĩ rằng tất cả “con ông cháu cha” là kém cả. Không ít người dân có đk được học tập tập bài bản tại các nền giáo dục và đào tạo tiên tiến cũng “oách” lắm chứ. đa số “nhân tài” này đồng ý phục vụ quê nhà là “may” thừa đấy chưng ạ.

- Tớ biết bao gồm chuyện ấy chứ, nhưng chỉ là cá biệt, nhưng “con quan” có tài thực sự vững chắc chả đề xuất “chen chân” dạng hình ấy. Điều tớ do dự là do sao hiện tượng này nói mãi, phản ảnh mãi mà vẫn tiếp tục là “chuyện hay ngày xảy ra ở huyện” vậy nhỉ.

- tất cả gì phải băn khoăn bác. Bác đã nhận được được thông tin có ai trong những người được đề đạt “cả nhà có tác dụng quan” bị giải pháp xử lý chưa?

- Theo thiển nghĩ của mình thì không thấy ai cả.

- Đấy lý do ở khu vực đó đấy. Một khi sẽ có tin tức thì phải điều tra rõ ràng, nếu có sự “đặc quyền, đặc lợi” thì cần xử lý nghiêm.

- Ý chú nói là bắt được dịch bệnh rồi thì phải bao gồm thuốc sệt trị, nếu không nó đang lây lan chứ gì?

- bác bỏ “hóm” thật. Nhưng mà chả cứ chuyện này, các vi phạm khác cũng vậy, còn nếu không xử lý nghiêm thì rất đơn giản tái diễn.

- Tỷ như loại chuyện chống đối, coi thường tính mạng con người CSGT ấy, xảy ra đã nhiều, tuy vậy do xử trí còn nhẹ phải mới rồi tại hà tĩnh lại gồm chuyện một tài xế contener hất văng CSGT.

- Đúng đó bác, vì chưng vậy có khá nhiều ý kiến cho rằng phải xử những “anh hùng xa lộ” này tội “cố ý giết thịt người”, chứ quan trọng là “chống người thi hành công vụ” được.

- Vậy cũng đúng. Hay như chuyện tín đồ nhà người mắc bệnh hành hung nhân viên cấp dưới y tế đó bác. Xảy ra đã và đang nhiều, tuy vậy do chưa vụ như thế nào bị cách xử trí nghiêm, vừa sức răn doạ nên vừa qua lại có chuyện trên Nghệ An, gồm một cha bệnh nhi đâm chết bảo vệ bệnh viện chỉ bởi vì va chạm khi ra vào.

- Vậy thì kỳ này ý muốn rằng mấy mẫu “biệt phủ”, “phố quan”… cũng khá được xác minh rõ ràng, nếu nhờ vào “đặc quyền quánh lợi”, tham ô, tham nhũng mà tất cả thì cũng đề xuất xử lý nghiêm theo pháp luật.

- Đúng đó bác, còn nếu như không lại sẽ là “chuyện thường xuyên ngày xảy ra ở huyện” bác nhể?!


*

Flamingo
Thất tình Được một ngày nghỉ, gã rủ tôi sang nhà nhậu. Gã cũng băm chặt đôi bố nhát, cũng hai cái đít chai tổ ba trên mặt, nhưng dòng hợp nhau nhất: gã cũng đơn độc như tôi. Đỡ tiền ăn một bữa chả gàn gì từ chối tôi gật dúi dụi hăm hở phóng xe sang đơn vị gã. Đúng giờ đồng hồ G tôi đấm chuông. Nhỏ bẹc-giê sủa inh ỏi. Rồi thì dòng mặt gã cũng thò ra. - Ối giời, may quá. Tôi đã chuẩn bị sẵn thiết bị uống, đợi ông thanh lịch ra tay giúp món mồi. Tía sư khỉ. Tưởng chỉ bê mồm sang trọng ăn. Giờ thì lại lăn vào bếp. Biết vắt rủ quách hắn đi bar mang đến xong. Nhuệ khí lễ hội mười phần giảm chín, tôi tụt giầy, xỏ dôi tông từ bỏ thời Na-pô-lê-ông còn mặc quần thủng lỗ đít loẹt quẹt ra vườn sau nhà. Lò nướng, than...đủ cả. Tôi hỏi gã: - chũm phụ tùng để lắp mồi đâu. -Trong tủ lạnh. Gã trả lời xanh rờn. Thôi thì vào lục tủ giá buốt vậy. Chúa ôi. Tôi thì cũng chẳng gọn gàng gì, tuy nhiên riêng khoản vướng víu trong tủ lạnh đề nghị tôn thằng cha này có tác dụng sư phụ. Túm được một tảng thịt rán tổ bố, tôi xắt khúc bằng nắm đấm, rồi hô hắn search hành, phân tử mùi, tiêu , mắm...Cuối cùng thì một chậu saslức cũng sẵn sàng. Vớ được một mớ nấm, súp lơ, măng tây...tôi mang lại tuốt vào chậu trộn nêm nháo nhào. -Xong, bê ra sân vườn khẩn trương. Tôi tảo ra bảo gã.( ghi chú là gã có tòa nhà single house bố phòng ngủ ở quần thể khá lịch sự. Chắc chắn gã chuẩn bị cho cái sự lấy bà xã và sinh hai đứa con cho đỡ phí diện tích s phòng. Cửa sau ra vườn rộng quãng 500m2. Gã làm một chiếc sàn gỗ che mái tống ra đấy 1 cái bàn ghế i-nốc cả ngàn đô. Ngày hè ngồi mát, chứ mùa đông thì...ê mông. Thêm vào một cái lò nướng cộng phòng bếp ga. Gã bảo để khi thèm mang cầy đun nấu khỏi hôi rình các bạn lẫn xống áo cái mùi mắm tôm siêu đỗi thân thương) Tôi cùng gã hì hục xỏ giết thịt vào mươi xiên, kế tiếp là rau quả thập cập vào dăm xiên, nổi lửa đến quạt chạy... Gã kéo ra hai chai Martell X.O Miẹ kiếp, thằng cha này chịu đựng chơi. Hắn nhòm tôi rồi ha há: - Tôi biết ông ưa dòng loại thanh lịch này. Nữa ông lúc nào cũng là khách quý của tôi. - Này, quý quá cố gắng này tôi ngại vứt miẹ. Nhị chai 250$ chứ đùa. - Ông chớ lăn tăn thế. Làm ra tiền cũng cần tiêu. Mà lại trông cái mặt ông thanh lịch có thừa vắt kia chả thằng như thế nào nghĩ ông ăn uống nói như mấy thằng phu mặt đường thế. -Sao, ông nghe thấy tởm lắm hả? Gã cười cợt ngất: - Tôi mê ông vì ngôn từ đường chợ của ông đấy. -Thịt chín rồi. Dzô thôi. Chén bát chú bát anh, chuyện dây cà ra dây muống. Từ chuyện hắn vừa học tập vừa đi buôn lậu dung dịch lá, đến tất cả chân trong con đường dây đưa tín đồ sang Đức... Thằng phụ vương này cũng xiêu dạt kinh. Tôi nghĩ. - Này, nhưng sao băm chặt mấy nhát vẫn chưa vợ chính thức, chưa bà xã chưa cưới? Tôi hỏi gã.-Thì tôi cũng tính hỏi ông câu này. Hắn nháy mắt.Mớ đời. -Này, tôi hỏi ông trước. Cắt nghĩa lẫn nhau cái. Rồi cho phiên tôi. Ngoài lo. Tôi cười bảo gã.Mặt gã biến mất vẻ tếu táo. Gã rút kính ra vệ sinh rồi thở dài. - Tôi kể từ từ đến ông nghe. Nếu ông mong viết tiểu thuyết thì rước tựa đề : Tôi đi tìm vợ. -Tít này đăng báo đơ gân đấy. Gã cười cợt buồn: -Chuyện thất tình đầu của tôi nuốm này... Tôi yêu phụ nữ từ thời phổ thông. Hai đứa cùng sang Đức học. Chuyện tình cảm cứ từ đến. Ông còn kỳ lạ gì. Rồi sống cùng. Nữ chẳng buộc phải sắc nước mùi hương trời gì dẫu vậy được cái gồm duyên. Còn tôi thì cũng chẳng hiểu cớ gì nhưng mà cứ kết dính nàng như bị nam châm hút hút. đa số chuyện cứ dễ dàng thế. Hốt nhiên một hôm con gái bảo tôi: -Mình phải kiếm tiền về nước ta mua nhà, chứ không lúc về sống vào đâu. OK. Tôi chạy buôn mặt hàng VN. Tiếp nối thì ông biết đấy, mặt đường lối cứ từ mở ra. Tôi buôn thuốc lá vv..và vv... Tiền kiếm được kha khá, bỗng cô gái bảo tôi: - Anh dạo bước này sao thế? -Sao kia? Tôi hỏi. -Anh ăn nói như dân đầu đường xó chợ. Âm nhạc, nghệ thuật...mù tịt chẳng kiểu như anh tý nào. Tôi ngẩn người. Ngày chạy 16-18 tiếng quanh đó đường, hết mặt hàng lại tiền, không còn tiền lại hàng, thời gian đâu mang lại văn hoá nghệ thuật. Chiếc Guitar của tớ dây đứt, mốc meo nằm gầm bàn, mang lại thời sự còn chả kịp ngó.Rồi vật gì đến đề xuất đến. Con gái VN dễ dàng coi học tập tử tế sinh sống xư' Đức thi thoảng như lá ngày đông chứ chả nên như lá mùa thu. Mà nữ thì duyên dáng, giọng nói hờn dỗi nũng nịu, đàn ông gửi nào mà chả ý muốn che chở
Lại thêm toàn thân bốc lửa, mắt bao gồm đuôi... Một đại gia VN văn hoá thẩm mỹ đầy mình lấy Mẹc-xì-đẹt 600sel mang đến rước nàng. Lúc tôi tấn công hàng từ biên giới về thì cô gái đã bốc hơi nhằm lại cho tôi mấy dòng: H thân! Xin lỗi vì họ không vừa lòng nhau. Chúc H may mắn. Tôi vẫn suôn sẻ chán vì nữ chỉ cố gắng tạm số tiền phương diện còn sản phẩm hoá, shop thì phụ nữ không thèm bê đi. Bê đâu nổi.Tôi đau vì thiếu nữ là tình yêu đầu của tôi, vì tôi nghĩ shop chúng tôi hiểu nhau, yêu nhau, chỉ việc một mái nhà tranh, nhì trái tim vàng.Tôi sốc vì tiền tôi làm ra đâu ít. Với nửa triệu đô khi đó nàng hoàn toàn có thể mua mươi dòng nhà 5x20m sinh sống Ngô Quyền, Bùi THị Xuân tốt Phù Đổng Thiên Vương.Tại sao, vị sao cô bé bỏ tôi? Ông nói tôi nghe
Gã lại rút kính ra lau. Tôi thở dài, tóm rước chai rượu dốc vào ly hắn, ly tôi, chìa cho hắn xâu làm thịt nướng. -Trăm tỷ lệ đi. Uống vì những bà các cô, vày những con người đã tạo nên hạnh phúc và cũng vẽ nên khổ sở trên thế gian này. Nhì thằng mặt bán cho trời, đổ tuột cốc rượu vào họng. - Rượu ngon thiệt ông ạ. Dù sao tôi cũng cám ơn chị em đã cho tôi những khoảng thời gian rất ngắn ngọt ngào, hạnh phúc. Tín đồ ta bảo tôi ngốc gái. Tôi thì sợ phần đa thằng khôn gái. Tôi dốc nốt nơi rượu còn lại vào nhị cốc. - Tôi hoàn toàn nhất trí với ông. Vấn đáp gã tôi luôn nhớ tợp thêm một ngụm và tống vào mồm nhị miếng măng tây. - mà lại nghĩ mang đến cùng, tôi đâu thấy bản thân khổ. Gã tiếp lời. -Đấy ông xem. Tôi được ngồi trên đây uống rượu với ông, không có bất kì ai mè nheo quấy rầy. - Thôi ông, họ hàng AQ cả. Tôi nhăn mặt.Gã mỉm cười khơ khớ giơ tay với chai thứ hai...(LD 15.11.2005)